Những điều cần lưu ý khi li-xăng nhãn hiệu

Nhãn hiệu là một trong các đối tượng của quyền sở hữu công nghiệp, là một phần của quyền sở hữu trí tuệ. Đây là một đối tượng sở hữu trí tuệ bởi nó được sử dụng để phân biệt một loại hàng hóa, dịch vụ này với các loại hàng hóa, dịch vụ khác. Để phân biệt được như vậy, nó phải có tính độc nhất, không bị nhầm lẫn, trùng lặp, do đó, nhãn hiệu cần phải được bảo hộ.

Nhãn hiệu có thể coi là một loại tài sản, vừa thuộc phạm vi điều chỉnh riêng của pháp luật Sở hữu trí tuệ, vừa thuộc phạm vi điều chỉnh của pháp luật dân sự. Nhãn hiệu cũng có thể được li-xăng, tức là chuyển nhượng từ chủ thể này sang chủ thể khác. Tuy nhiên, do là đối tượng của quyền sở hữu trí tuệ, nên khi li-xăng nhãn hiệu, các bên cần phải có những lưu ý như sau:

Không được phép li-xăng quyền sử dụng nhãn hiệu tập thể cho chủ thể không phải là thành viên của tổ chức tập thể đó

Nhãn hiệu tập thể là nhãn hiệu chung, có thể được sử dụng bởi nhiều người, cho nên cùng lúc có thể có nhiều chủ thể cùng có quyền sử dụng một nhãn hiệu tập thể nhất định. Tuy nhiên, nhãn hiệu tập thể là nhãn hiệu dùng để phân biệt hàng hóa, dịch vụ của các thành viên của tổ chức sở hữu nhãn hiệu đó với hàng hóa, dịch vụ của các chủ thể khác, cho nên nó chỉ được phép sử dụng bởi các thành viên của tổ chức sở hữu nhãn hiệu. Vì vậy, việc li-xăng quyền sử dụng nhãn hiệu tập thể chỉ có thể được thực hiện giữa các thành viên trong tổ chức sở hữu nhãn hiệu với nhau, chứ không thể li-xăng từ một thành viên của tổ chức sang một tổ chức, cá nhân bên ngoài tổ chức.

Trong bất kỳ trường hợp nào, nếu không được bên chuyển quyền cho phép, thì bên được chuyển quyền không được ký kết hợp đồng thứ cấp với bên thứ ba

Hợp đồng li-xăng thứ cấp là hợp đồng chuyển nhượng quyền sở hữu công nghiệp mà người chuyển giao quyền không phải là chủ sở hữu gốc của đối tượng được bảo hộ, mà là người đã được chủ sở hữu gốc chuyển quyền thông qua một hợp đồng li-xăng. Đối với hợp đồng li-xăng lần đầu, thì kể cả khi người chủ sở hữu gốc chuyển nhượng quyền đối với nhãn hiệu sang chủ thể thứ hai, thì chủ thể gốc vẫn có quyền được biết và quyết định đối với việc nhãn hiệu đó được chủ thể thứ hai li-xăng thứ cấp cho chủ thể thứ ba.

Phân biệt giữa hợp đồng li-xăng độc quyền và hợp đồng li-xăng không độc quyền

Hợp đồng li-xăng được chia ra làm ba loại: hợp đồng li-xăng độc quyền, hợp đồng li-xăng không độc quyền, và hợp đồng li-xăng thứ cấp. Trong đó, hợp đồng li-xăng độc quyền và hợp đồng li-xăng không độc quyền là hai hình thức cần phải được phân biệt rõ, vì nó ảnh hưởng rất nhiều đến việc sử dụng nhãn hiệu sau khi li-xăng.


Đối với hợp đồng li-xăng độc quyền, bên được chuyển nhượng sẽ được độc quyền đối với nhãn hiệu đó, tức là bên chuyển nhượng sẽ không được phép chuyển giao quyền cho bất cứ bên thứ ba nào khác trong phạm vi và thời hạn chuyển quyền. Đồng thời, chính bên chuyển quyền cũng phải được sự đồng ý của bên được chuyển quyền nếu muốn sử dụng nhãn hiệu đó. Có thể nói, trong hợp đồng li-xăng độc quyền, bên chuyển nhượng sẽ giao gần như quyền sở hữu nhãn hiệu cho bên được chuyển nhượng trong phạm vi và thời hạn thỏa thuận.

Đối với hợp đồng li-xăng không độc quyền, thì bên chuyển nhượng có thể chuyển giao quyền cho cả bên thứ ba, đồng thời vẫn có quyền sử dụng đối với nhãn hiệu đó. Về bản chất, trong hợp đồng li-xăng không độc quyền, bên chuyển nhượng vẫn là bên nắm giữ quyền đối với nhãn hiệu.

Do sự khác biệt khá lớn và có thể nói là trái ngược, nên khi ký kết hợp đồng li-xăng, các bên phải xác định rõ loại hợp đồng để không gây ra những sai lầm không đáng có.

Trên đây là những ý kiến của tôi về những điều cần lưu ý khi ký kết hợp đồng li-xăng, rất mong nhận được nhận xét từ các bạn!





Nhận xét